Đối mặt với uy áp hàn khí khủng bố như vậy, Triệu Thăng chỉ khẽ nhướng mày. Trên người hắn lóe lên ánh kim quang nhàn nhạt, thản nhiên chịu đựng như không có chuyện gì xảy ra, ngay cả chiếc bàn ngọc trước mặt cũng vẫn nguyên vẹn không chút tổn hại.
Công tử mặt ngọc thấy vậy thì sắc mặt khẽ biến, đánh giá lại Triệu Thăng vài lần rồi mới hừ lạnh:
"Ta tự hỏi sao gan của các hạ lại lớn đến vậy, hóa ra cũng là một chân kim đan. Luyện thể chi thuật của ngươi quả thực huyền diệu, vậy mà không sợ hàn sát chân nguyên của ta."




